Đây là một cổng lớn theo kiểu thời xưa, trên đó còn cóhai vòng đập cửa đã phai màu theo năm tháng.Diệp Dĩ Trinh chần chừ một lát rồimới gõ.Lát sau có người bước ra, một người đàn ông mặc áo quần đơn giản, bácvừa thấy Diệp Dĩ Trinh đã lộ ra một vẻ mặt vui mừng.
"Diệp, Diệp tiên sinh?"
Diệp Dĩ Trinh mỉm cười, kéo Ôn Nhiễm ratrước:"Đây là bác Triệu."
Người được gọi là bác Triệu nhìn Ôn Nhiễm mỉm cười, mởlớn cửa đón bọn họ:"Thật khéo quá, mấy lần đều dịp giao thừa là đến, tôiđoán chắc năm nay cậu không sang, nên cũng chuẩn bị về nhà, hành lý cũng dọnxong rồi, kết quả cậu lại tới."Vừa nói chuyện Triệu bá vừa đưa bọn họ vàophòng khách, rèm được kéo ra.
"Là lỗi của cháu, đáng lẽ nên gọi điệntrước."Diệp Dĩ Trinh nói.
Rèm được kéo hết ra trong phòng cũng sáng sủa hơnnhiều.Ôn Nhiễm nhìn từng chi tiết trong phòng, hầu như đều là những đồ dùng đơngiản đã cũ rồi, đúng là có vẻ rất lâu đời, nhưng mà được người chăm chút nênvẫn còn rất tốt.Bạn nhỏ Ôn Nhiễm vừa bước vào lại có một cảm giác như xuyên đếnthời đại trước đây, còn có gì đó rất tang thương.Ôn Nhiễm kéo kéo áoanh:"Thầy Diệp, đây là đâu?"
Diệp Dĩ Trinh cười khẽ nhìn lại, đầu quay quanh mộtvòng:"Đây là nơi mà lúc trước sáu tuổi anh đã ở."
Trước sáu tuổi? Lâu như vậy sao!Cô mở to hai mắt,không thể tin được.
Triệu bá cởi áo khoác đang mặc ra, cười nói:"Diệptiên sinh, hai người cứ đi nhìn quanh đi, tôi mở lò sưởi rồi đun một ít nước ấmđã."
"Phiền bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961237/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.