Ôn Nhiễm đi đi về về từ thành phố B đến thành phố Tcũng nhiều lần nhưng mà chưa khi nào cô khẩn trương như hôm nay.Ôn Nhiễm kéokéo dây an toàn trên người, đổi một tư thế ngồi thoải mái hơn, cố gắng bìnhtĩnh.
"Làm sao vậy?"Thấy cô đứng ngồi không yên,Diệp Dĩ Trinh nhẹ nhàng hỏi.
"Không có gì."Ôn Nhiễm lắc đầu phủ nhận
Anh hiểu cả, khẽ nói:"Nếu như không được thì hômnay không đi nữa?"
Ôn Nhiễm sửng sốt, lắc mạnh đầu:"Không saomà."Cô vất vả lắm mới lấy được dũng khí, tuyệt đối không thể để mình bỏcuộc giữa chừng.
Diệp Dĩ Trinh ôn hòa cười, tiếp tục lái xe.
Xe vững vàng dừng lại dưới một tòa nhà, Ôn Nhiễm hạcửa kính, từ nơi này có thể nhìn thấy mẹ đang chăm bồn lan trên ban công.Cô cắncắn môi, đang định chuẩn bị mở cửa xe thì cánh tay bị anh nắm lại, Ôn Nhiễmquay sang:"Sao vậy anh?"
"Lại đây anh ôm một lát."
Cô còn chưa kịp phản ứng đã rơi vào vòng ôm ấm áp củaanh.Ôn Nhiễm chớp mắt mấy cái, định hình mọi thứ, anh đây là, lo lắng sao?Giâytiếp theo cô lại vội vàng bị thả ra, nhìn anh phăng phăng bước xuống xe, lấyhành lý.Đến khi cô phản ứng xong thầy Diệp đã đứng trước cửa. cười hỏi:"Emkhông xuống?"
Người này...
Ôn Nhiễm đứng trước cửa do dự một lát, nghĩ nghĩ, vẫnlà nên dùng chìa khóa để mở cửa đi vào nhỉ.Mẹ đang ngồi trên ghế sô pha ngheđiện thoại, thấy cô đi vào mặt mày vui vẻ hẳn lên, vội kết thúc chuyện mà tắtmáy, ra đón cô.Bà nhìn thấy Diệp Dĩ Trinh, cũng có phần kinh ngạc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961226/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.