Đây đúng là cái gọi là thương cân động cốt một trămthiên, chân vừa bị thương tự nhiên cũng muốn nghỉ ngơi vài ngày nhàn nhã.Nhưngmà việc làm cho Ôn Nhiễm đau đầu là, không thể đổi nơi tĩnh dưỡng được sao?
Cô lượn lờ quanh bốn phía một lát, bao quanh là mộtsắc màu trầm ấm, bài trí đơn giản, đúng, cô đã ở phòng của thầy Diệp trongtrường đại học B đã hai ngày rồi.
Buổi sáng hôm sau khi từ bệnh viện về, Ôn Nhiễm thửthăm dò đề nghị:"Em chắc là có thể về ký túc xá..."
Diệp Dĩ Trinh thản nhiên liếc cô một cái, không buồnphản bác, chỉ hỏi một câu:"Em muốn kéo cái chân thương tật đi dạo phốsao?"
Ôn Nhiễm:"..."
Thực ra Ôn Nhiễm cũng không phải muốn kháng cựviệc" ngoài ý muốn ở chung" như vậy, cô thậm chí thông qua việc này cònphát hiện ra rất nhiều công việc bên ngoài của Diệp Dĩ Trinh mà cô chưabiết.Trong khoảng thời gian này anh vì công tác mà thường đến thành phố T,nhưng mà mỗi ngày trước giờ ăn cơm chiều anh lại chạy về.Thời gian nghỉ ngơicủa người này đúng là không có quy luật, thường thường khi Ôn Nhiễm mơ mơ màngmàng tỉnh dậy có thể thấy đèn phòng sách vẫn còn sáng.Anh cũng nấu ăn rất ngon,có thể hầm được vài loại cháo hảo hạng, việc này đối với Ôn Nhiễm mà nói thựckhông có cách nào, anh đúng là khiêu chiến một nữ nhân tiềm tàng là cô quá.Vàkhông những thế, anh còn nuôi cả vật nuôi trong nhà, một con mèo tên là Cánhgia.
Nói đến mèo, Diệp Dĩ Trinh nhẹ nhàng bâng quơ:"Làmột người bạn cho, cũng đúng lúc nhàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961221/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.