Tết Nguyên Đán qua đi, cuộc thi nghiên cứu sinh cũngkết thúc.
Lưu Phỉ Phỉ và anh chàng cơ khí quen nhau cũng chẳngbiết đi tới đâu.Vừa kết thúc cuộc thi Đồng Chu lại chui vào thư viện.Kí túc xáchỉ còn lại hai người cô đơn Ôn Nhiễm và Lâm Sanh, hai người liếc nhau, giâytiếp theo nhanh chóng vất đi vẻ chán chường lao ra ngoài đánh chén một bữa.
Lâm Sanh gọi không biết bao nhiêu món, còn thêm vàibình rượu.
"Kiềm chế làm gì, chúng ta chỉ có hai người, uốngrượu cũng không ai quản."Ôn Nhiễm cởi áo khoác chỉ mặc một chiếc áo cao cổmàu trắng, sắc mặt bị sức nóng của máy sưởi làm hai má đỏ bừng.
Lâm Sanh liếc mắt dò xét nhìn cô, chậm rãi rót lyrượu:"Mình bao nhiêu, cậu phải theo từng đó."
Vài chén cạn, Lâm Sanh đột nhiên hỏi:"Ôn Nhiễm,cậu biết cảm giác đầu tiên khi mình nhìn thấy cậu là gì không?"
"Là gì?"Cô mở to hai mắt.
Lâm Sanh khẽ cười:"Mình nghĩ, nhìn này, đúng làmột con nhóc ngốc nghếch."
"Thế cậu có biết mình nghĩ gì không?"ÔnNhiễm nheo mắt, làm bộ nhớ lại nói:"Mình nghĩ, đóa hoa sen trắng cao quý ởchỗ nào."
Hai người đồng thanh cười.
Lại uống thêm vài chén, càng uống càng nhiều hơn.
Lâm Sanh nói:"Cậu biết không, ba mẹ mình ly hônkhi mình còn nhỏ, mình theo ba, ba mình càng thương càng cho mình nhiều tiềnhơn, cho nên từ nhỏ đến lớn mình chỉ có tiền, không cha cũng không mẹ, giốngcậu nha."
"Mình đâu giống, cậu còn có một người ba tốt, bamình mất đã mười mấy năm rồi."
"Vậy còn có mẹ, về điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961216/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.