Trước hai ngày nghỉ Tết Nguyên Đán, Ôn Nhiễm bất ngờnhận được điện thoại của Triệu Vị Xuyên, cô vừa mới rời giường, còn chưa tỉnhtáo, ngỡ ngàng một hồi mới nhớ ra là ai.Anh cười nói:"Tôi nhớ cô nói muốngặp cha tôi, mấy ngày nay ông đang rảnh, nếu tiện cô có thể đến nhà chơi.Ôngnghe nói đến cô cũng rất muốn gặp đấy."
Ôn Nhiễm mừng rỡ:"Tiện, đương nhiên là tiệnạ."
Triệu Vị Xuyên khẽ cười:"Vậy thì tốt."
Tắt điện thoại xong tâm tình Ôn Nhiễm lại có chút phứctạp.Bởi vì ông nội, cô cũng không muốn mình và Triệu Vị Xuyên dây dưa nhiềuquá, nhưng mà, vì Triệu lão gia và cha mình là bạn bè, cô sẵn sàng bất chấp.
Nhà của Triệu Vị Xuyên cũng không xa lắm, Ôn Nhiễm tựmình đi xe qua không cần anh đến đón.Đó là một tòa nhà một cửa một lầu, khônghề có những khí phái của Ôn gia, những góc cạnh lại hài hòa đi rất nhiều.Khi côđến Triệu Vị Xuyên đang ở phòng khách, lơ đãng ngẩng đầu lên, vừa thấy cô liềnđứng dậy.
"Chào anh."Ôn Nhiễm thay giày, câu nệ chàomột tiếng.
Triệu Vị Xuyên nhún vai cười, đưa cô đi gặp bác Triệu.
Triệu Bá Ngũ đang ở phòng sách luyện chữ, nghe thấytiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên, nháy mắt sững sờ.Chiếc bút lông vẫn lơ lửnggiữa không trung, chỉ giây lát một giọt mực đã rớt xuống tờ giấy trắng.
"Bác Triệu".Ôn Nhiễm lễ phép chào hỏi.
Triệu Bá Ngũ hồi phục tinh thần, cười:"Giống,giống quá.Ta đã mười mấy năm không gặp ba con, giờ nhìn thấy con nên hơi ngỡngàng
Ôn Nhiễm ngồi xuống, lặng lẽ nhìn xung quanh.Bốn bứctường đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961211/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.