Thứ bảy quả nhiên bác gái Kiều Vũ Phân gọi điện đếnthúc giục cô, Ôn Nhiễm cau mày dập điện thoại, lo lắng mãi.Xem ra cũng chỉ còncách đi mà thôi.
Ngày hôm sau thành phố B trời lại đổ tuyết dày, ÔnNhiễm thở dài, bung ô đứng trước cửa, đẩy đẩy tuyết dưới chân sạch sẽ.Từ xa mộtchiếc xe hơi màu đen sáng bóng từ từ đi đến.Biển số xe cô không nhìn rõ nhưng màcó thể lái nó cũng đã là người không phải tầm thường.
Xe vững vàng dừng lại trước cửa lớn, cửa xe mở ra, mộtngười mặc quân phục màu xanh lục, tay cầm mũ từ trong bước ra.Vừa ngẩng mặt lênnhìn thấy Ôn Nhiễm lại có chút sửng sốt.Ôn Nhiễm cũng không nhớ rõ người đànông trước mặt, chỉ là có chút quen mắt mà thôi, vì thế cô liền gật đầu, nghiêngngười sang để cho anh đi qua.
Không ngờ rằng, chỉ một lát sau...
Phòng sách lầu hai, Ôn lão vẻ mặt vô cùng hiền lànhđang cùng người đàn ông trẻ tuổi đó trò chuyện:"Vị Xuyện, con nói cha conđến thành phố B công tác sao?"
Người trẻ tuổi ngồi thẳng lưng, hai tay đặt nghiêm túctrên đầu gối, động tác tiêu chuẩn của người quân nhân.Anh cười gật đầu:"Bacháu cả ngày đều nhắc đến vị thủ trưởng ngày xưa, nói là nếu đến thành phố B sẽsang thăm ông đầu tiên."
Ôn lão vừa lòng cười cười, còn nói cả ba tiếng tốt tốttốt.
"Nhiễm Nhiễm à, đây là người ta nói với con,Triệu Vị Xuyên, lần trước hai đứa đến không đúng lúc, nếu không đã gặp nhaurồi."
Thực ra đã sớm thấy rồi, lại không phải chỉ có mộtlần...
Ôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961205/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.