Đến khi từ khách sạn đi ra, Lâm Sanh và Đồng Chu đãhoàn toàn say khướt.Ôn Nhiễm cùng với Lưu Phỉ Phỉ mỗi người vác một con ma men,đứng ở ven đường chờ xe.Lâm Sanh đứng không vững, liền nghiêng người hướng vềphía khác bước loạng choạng.Ôn Nhiễm không kịp chạy đến, một cánh tay mạnh mẽkhác đã đỡ được.
Mùi rượu trên người Lâm Sanh nồng quá khiến người đànông nhíu nhíu mày.
Ôn Nhiễm nhìn người trước mặt, thoáng sửng sốt, mộtlúc sau mới thu cánh tay đang giang ra về, cúi đầu chào:"Chú út."
Người đàn ông đó là Ôn Hành Chi, chú nâng mắt nhìn,giao Lâm Sanh cho một người đi bên cạnh, hỏi:"Cháu uống rượu?"
"Vâng." Cô gật gật đầu, nhìn về phía LâmSanh, muốn đỡ lấy bạn.
Ôn Hành Chi lại ngăn cản:"Nghe bác gái cháu nói,cháu đã hai tháng không ghé qua nhà?"
Sao? Đã lâu như vậy à? Cô chớp mắt, cườicười:"Cháu nếu rảnh rỗi sẽ qua."
Chú gật đầu, thản nhiên nhìn lướt qua cổ cô, Ôn Nhiễmhiểu ý, lấy tay sờ nhẹ vết sẹo bị phỏng kia :"Bây giờ không sao rồi chúạ."
Ôn Hành Chi có vẻ như còn muốn nói gì đó, người trợ lýphía sau nhỏ giọng nhắc nhở:" Ôn tiên sinh, khách hàng đã đến rồi."
Cô thấy thế, thuận tiện nói:"Chú à, chú có việcđi trước đi, chúng cháu cũng trở về đây."
Ôn Hành Chi hơi nhíu mày:"Trễ thế này không dễbắt xe, đi xe chú mà về."
Mắt hướng đến chiếc Lamborghini cách đó không xa, ÔnNhiễm nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.Cô cũng ít khi tiếp xúc với chú út, chỉbiết chú và ông nội khá giống nhau, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961196/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.