Lần trước sau khi nghe điện thoại của mẹ Ôn Nhiễmquyết định sắp xếp một ngày thứ bảy về thăm ông nội.
Giờ là tháng mười một, tự nhiên nổi hứng thế là ÔnNhiễm quyết định đi.Đứng trước bức tường đỏ của khu quân đội, cô cởi áo khoácra, có chút chần chừ.
Mẹ cô ngày trước hay kể, lúc bà còn trẻ không biết cóbao nhiêu người muốn gả cho người sau cánh cửa này.Đằng sau bức tường màu đỏ đólà loại người nào, cô không biết nhưng người nhà họ Ôn cũng đều làm việc ở đócả.Chiếc quân hàm sáng bóng trên vai, nhìn qua đã biết là không phải người bìnhthường.Nhưng mà điều đó và ông nội đôi khi Ôn Nhiễm lại cho là hai người khácnhau, xa lạ, cô không hiểu nhiều lắm, cũng không muốn hiểu.
"Chị Nhiễm nhiễm?'
Một cô bé mặc áo màu hồng nhạt từ trong chạy ra, ÔnNhiễm ngẩng đầu, nhìn người đang đi tới, khẽ cười:"Xa xa?"
Ôn Viễn, là đứa con gái duy nhất của bác cả, tình tìnhhoạt bát, tên phát âm lại giống với tên cô.Ôn nhiễm cảm thấy kì lạ, không khínặng nề bên trong đó sao lại có thể chứa một đứa con gái có tính cách như vậy.
Xa Xa ôm cánh tay cô:"Mẹ em từ sớm đã gọi điện,dặn em ở nhà chờ chị, chỗ nào cũng không cho đi".Nói xong lạicười:"Chị Nhiễm Nhiễm, chị lâu không có tới, không nhớ em sao?"
"Chị vừa khai giảng, còn nhiều việc".Tùytiện lấy một cái cớ "Ông nội ở trong nhà sao?"
"Vâng ông và chú ở phòng sách nói chuyện, lát nữalà xong" Ôn Viễn cười rộ lên rất đáng yêu, bên miệng có 2 lúm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961169/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.