Tối hôm ấy, chúng tôi đều cảm thấy mọi thứ xung quanh đều trở bên ảm đạm hơn. Cậu ta buồn vì bệnh tình của ngoại, còn tôi buồn vì cậu. Tôi vẫn cứ ám ảnh ánh mắt đau thương và sợ mất mát khi nói về ngoại mình của cậu ta.
Qua lời kể của trước đây của mọi người, gia đình cậu ta có điều kiện rất tốt, nhưng Ba Mẹ cậu sống với nhau không mấy hạnh phúc, luôn cãi vã. Có những lần cãi nhau đến mức đập vỡ tất cả đồ đạc trong nhà, nếu như không có Ngoại cậu ở đó, chiếc bát vỡ hôm đó đã đánh nát đầu cậu. Dần lớn lên trong môi trường như vậy, cậu không muốn về nhà. Sau khi học xong mười hai, cậu quyết định ra ngoài ở, cũng tự kiếm việc làm thêm, không dựa vào kinh tế của gia đình. Cũng vì thiếu tình thương của Cha Mẹ từ thuở nhỏ, cậu dần nương tựa vào tình cảm của người Bà duy nhất, mặc dù sau lần can thiệp của bác sĩ đêm qua, Bà cậu cũng không còn gì nguy hiểm, cũng đã đưa về nhà, nhưng nếu có xảy ra chuyện gì đáng tiếc, chắc cậu ta chẳng còn ai.
Tôi cũng không biết phải dùng lời lẽ thế nào để trấn an cậu nữa. Bởi tình cảm thân thuộc không gì có thể thay thế được, đặt trường hợp của tôi, có thể tôi sẽ còn bất an hơn cậu. Tôi chỉ biết ngồi lặng lẽ cùng cậu để cậu biết chắc rằng, cậu vẫn còn tôi bên cạnh lúc này.
Hết giờ làm, tôi thấy cậu cũng tươi tỉnh hơn một chút. Mỉm cười với tôi:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-doi-cua-gia-gia/2625404/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.