Tôi cứ như thế lên xe chạy thẳng ra biển. Đến bờ biển tôi muốn gào lên: "Cái đồ chết tiệt nhà cậu.". Mũi tôi cay xè, thật sự rất muốn khóc, nhưng tôi không khóc, vì không đáng. Cuối cùng, tôi tìm một chỗ mát mẻ rồi lặng người ngồi đó, tôi muốn thả trôi cảm giác điên tiết trong người ra ngoài, để không mang về nhà, mất công lại phiền người khác quan tâm. Tôi là thế, nếu không phải vì cảm xúc của người khác, thì ảnh hưởng gì đến cảm xúc của chính mình. Tôi sẽ tự tìm cho mình một lối thoát, để bản thân trở nên tốt đẹp hơn.
Tôi ngồi đến khi bụng réo inh ỏi mới chịu đứng dậy. Trời mùa đông lạnh lẽo, gió cũng rít gào, ấy thế mà tôi đã ngồi ngoài bờ biển này suốt hai giờ liền, chân tay cũng đều lạnh buốt. Cảm thấy cảm xúc trong lòng đã nhẹ nhõm rồi tôi mới chuẩn bị lấy xe quay về phòng trọ. Nhưng vừa quay lưng đi được vài bước thì tôi giật mình, cậu ta đứng cách tôi một khoảng xa, nhìn chằm chằm vào tôi, cứ như nếu chớp mắt một cái thì tôi biến mất vậy. Định lên tiếng hỏi cậu làm gì ở đây, nhưng cứ nghe tiếng ho khan liên hồi của cậu là tôi không muốn nói chuyện nữa. Bao công sức chăm sóc, trốn nhà bỏ cửa để lo lắng cho cậu đêm qua, còn chưa hạ sốt hẳn, mới sáng còn đứng lên té xuống, ấy vậy mà giờ cậu mang cái thân bệnh tật đó ra hứng gió lạnh thế đấy. Đã thế còn làm mặt lạnh với tôi.
Nghĩ là làm, tôi lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-doi-cua-gia-gia/2625401/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.