Người bạn thứ hai tên là Tú. Em ấy nhỏ hơn tôi tận ba tuổi, là một cậu nhóc với thân hình mập mạp, di chuyển chập chạm và vô cùng thích ăn. Tú vào trường thường ăn mặc rất luộm thuộm, lúc nào cũng áo thun to bự đã cũ và quần tây. Những chiếc quần tây này là mẹ cậu ấy may cho, bởi vì mua bên ngoài sẽ không có kích cỡ nào vừa với cậu.
Tôi cũng không nhớ rõ tôi bắt đầu thân thiết với cậu thế nào. Chỉ nhớ về sau cậu có nhắc lại với tôi rằng, không có người nào từng nói với cậu về việc phải dũng cảm và can đảm đối mặt với mọi thứ như tôi. Có lẽ lúc ấy tôi đã cho cậu thêm dũng khí. Và đồng thời, so với những người khác không để ý tới cậu vì vẻ ngoài thì tôi là người mang đến cho cậu sự quan tâm xen lẫn sự cảm thông. Cho nên, cậu bắt đầu thích quan tâm tôi.
Khác với gia đình của Duy, nhà Tú chỉ có ba mẹ con. Cậu có một em trai nhỏ hơn mình hai tuổi. Ba mẹ cậu ly hôn từ khi cậu mới chỉ học lớp hai. Nguyên nhân là do Ba cậu có người phụ nữ khác ở ngoài. Trong khoảng thời gian Ba mẹ cậu chuẩn bị ly hôn, chuyện cãi nhau phát sinh như cơm bữa. Việc đó ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý của một đứa trẻ đang tuổi dậy thì như cậu, cho nên đâm ra bản tính cậu trở nên lầm lì hơn. Cậu hận Ba cậu, hận người đàn ông đã bỏ Mẹ cậu mặc những lo toan cơm áo gạo tiền,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-doi-cua-gia-gia/2625384/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.