Suốt một đêm anh sốt rồi hạ, tôi cứ chập chờn thiếp đi rồi lại giật mình tỉnh giấc vì lo cho anh. Con người đôi khi cũng thật lạ lùng, ngày hôm nay bạn mạnh khỏe biết bao nhiêu, nhìn cứ tưởng sẽ không bao giờ gục ngã, ấy vậy mà chỉ sau một đêm liền trở nên tiều tụy và yếu đuối đến không ngờ.
Trời cứ thế dần sáng, anh hình như cũng đỡ hơn rồi. Cơn sốt mạnh mẽ tối qua cũng dần dần bị đẩy lui, nhưng chân thì vẫn cứ sưng vù. Nhất định hôm nay phải bắt anh vào viện khám.
Tôi đứng lên bước ra ngoài. Bầu trời buổi sáng vậy mà âm u như thể sắp mưa to. Tôi ngồi xuống bậc thềm trước cửa nhìn cảnh sắc nhợt nhạt này. Tôi nhớ mỗi lần tôi bắt đầu có tình cảm với một người đều xuất phát từ những lần người ấy yếu đuối như vậy. Mối tình đầu cua tôi cũng chính vì bản năng làm mẹ mạnh mẽ mà tôi đến bên cậu, rồi cũng vì sự mạnh mẽ ấy mà rời xa. Khi ấy, trời cũng âm u, rồi mưa gió, hoặc mùa đông sẽ ập tới, lạnh lẽo, thê lương như thế này. Sự bắt đầu của một mối nhân duyên mới nhưng không ấm áp, không tươi mới như người ta vẫn thường hay nói về tình yêu.
Rõ ràng tôi không tìm kiếm ai cả, tôi chỉ yên lặng sống cuộc đời của mình. Tự mình cười, tự mình khóc, ấy thế mà cứ có người đến bên cạnh mở lòng tôi. Nhưng tôi sợ, sợ một ngày người ấy cũng giống như nhân duyên trước, đến chưa bao lâu đã vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-doi-cua-gia-gia/2625372/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.