Đứng ở phi trường nghe tiếng động cơ máy bay rền vang khắp mọi ngóc ngách, tôi chợt nhớ có một lần tôi cùng anh đi tiễn bạn sang Mỹ du học như thế này. Nhìn người con gái khóc nức nở trong lòng người bạn của anh khi ấy, anh hỏi tôi:
"Nếu có một ngày anh cũng đi xa như vậy, em có khóc không?"
Tôi bĩu môi khinh thường:
"Khóc làm gì, muốn đi đâu thì đi liền đi."
Anh cười buồn nhìn tôi, hóa ra lúc ấy anh đã có dự định du học trong đầu rồi.
Bây giờ đổi ngược lại bạn anh về Việt Nam chơi rồi tiễn anh đi. Vẫn con người đó, vẫn tên gọi đó, chỉ khác ở một chỗ người con gái khóc nức nở kia đã chẳng còn bên cạnh, bởi họ chia tay sau vài tháng xa nhau rồi.
Chạnh lòng nghĩ về chuyện của mình, tôi không biết liệu chúng tôi có giống người bạn kia của anh hay không? Tôi thường hay hỏi anh:
"Chúng ta cũng sẽ giống như bạn anh à?"
"Đừng nghĩ linh tinh."
Anh hay quát khẽ tôi mỗi lần tôi đặt câu hỏi như thế. Nhưng có lẽ anh cũng chẳng đủ niềm tin để giữ vững mối quan hệ này, khi mà anh chẳng còn bên cạnh tôi nữa.
Tiếng loa thông báo vang lên trước ánh nhìn ngơ ngác của tôi. Từ khi đến sân bay, tay anh luôn nắm chặt lấy tay tôi không hề rời. Sau khi nghe loa thông báo, anh nhìn tôi rồi buông tay, ôm Ba Mẹ và chị gái thật chặt. Tôi nhìn thấy sự lưu luyến và nước mắt của họ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-doi-cua-gia-gia/2625365/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.