Lần trước đang nói đến đoạn, chủ nhân bị anh bác sĩ bôi nhọ đặt lời. Nhưng cả mình và chủ nhân đều là người dễ tính, sẽ không so đo gì với kẻ bị gãy trym đâu. Há há há há…… há há há há……
Cho nên giờ làm việc buổi sáng vừa kết thúc, chủ nhân lại gọi cho đồng nghiệp, định nhờ hắn hoàn thành nốt mấy việc đang còn dang dở.
Chủ nhân: “Tiểu Dương đấy à?”
Tiểu Dương (kích động): “Tao nghe nói mày đi bệnh viện Nam giới chữa bệnh!”
Chủ nhân: “……!???”
Shit! Fuck! Đệt! Chưa đến nửa ngày đúng không? Tin đồn sao mà lan nhanh thế!?
Tiểu Dương (tiếp tục kích động): “Ai cũng hỏi mày bị bệnh gì? Nghiêm trọng không?”
Chủ nhân: “……”
…… Đừng kích động nữa được không? Ai không biết còn tưởng anh đang nứng kìa.
Tiểu Dương: “… Ê? Không sao chứ? Mọi người cũng lo cho mày mà. Mà chắc… không phải bệnh … khó nói đâu nhỉ? Ờ thì… tao biết một phương thuốc ta… chuyện trị liệt……”
Chủ nhân: “…… Bảo rồi! Tao không sao hết. Để sau đi!”
Chủ nhân chán nản bàn giao công việc rồi gọi cho sếp.
Chủ nhân: “Ê?”
Sếp: “…… Anh xin lỗi.”
Chủ nhân: “……”
—–
Gần đây chủ nhân thường dùng “……” để thay thế câu nói. Rất nhiều độc giả nghi ngờ đây liệu có phải một cách ăn gian từ nữa hay không.
Dù sao mỗi chương của tác giả chỉ có hơn ngàn chữ, xuống dòng chia đoạn nhiều liên miên làm người ta tưởng máy tính của chị hỏng nút enter rồi chứ. Độc giả nghi ngờ như thế cũng không phải là không có lý!
Nhưng chỉ mình mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-cai-to-rym/1542750/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.