Cố Kinh Mặc dạy thể thuật cho ba vãn bối xong thì trở lại phòng của mình, đứng ở bên giường ôn nhu xác nhận tình trạng của Hoàng Đào không có gì khác thường thì mới yên tâm.
Lúc này truyền đến tiếng gõ cửa rất nhỏ, động tác của nàng có chút dừng lại, bất đắc dĩ thở dài một hơi, quay người đi ra ngoài.
Đẩy cửa ra, quả nhiên thấy Huyền Tụng đứng ở ngoài.
Đêm dường như có bảy phần u sầu, một nửa ngưng tụ thành trăng, hai phần phân tán trên không.
Nam tử khí chất như lan đứng dưới ánh trăng, mái tóc màu đen đã dài đến thắt lưng được buộc lên đơn giản, nửa cột nửa thả, phối hợp với khuôn mặt tuấn dật kia thì lại không tương xứng với tăng phục trên người.
Hai người cách câu đối hai bên cánh cửa nhìn nhau, cuối cùng Cố Kinh Mặc rời khỏi phòng, nói với Huyền Tụng: "Đến nơi khác nói chuyện đi."
Nàng biết, không thể tránh được.
Huyền Tụng quá chấp nhất.
Đến một tiểu viện an tĩnh, hồ trong sân phản chiếu ánh trăng, ngoài ý muốn bơi vào hai bóng dáng.
Hương thơm trong không khí hơi trầm xuống, gió như sóng cuộn từng trận, trong hồ chiếu đường cong chân trời, lãnh đạm như ở trước mắt.
Cố Kinh Mặc tìm một lan can đá ngồi lên, nhìn Huyền Tụng đi đến trước mặt nàng.
Khi chất của hai người họ vẫn luôn xung đột, một người rực rỡ như lửa, một người thanh lãnh như trăng, phảng phất cưỡg ép đặt hai sự vật không tương xứng cùng một chỗ, vậy mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuong-bac-huyet-te-ma-ton-nang-vi-cai-gi-khong-vui/2436210/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.