Sáu giờ bốn mươi lăm phút.
Tuấn Huy sau khi chuẩn bị xong xuôi liền xỏ đôi giày mới mua vào định đi học. Vừa xách quai cặp lên một bên vai đã nghe tiếng gọi từ ngoài cổng vọng vào:
"Bông ơi! Bông ra đi học!"
Tuấn Huy giật mình, hé mắt qua cửa nhà nhìn ra rồi hoảng hốt khi thấy Chí Tuấn đang vui vẻ đứng trước cổng đợi người. Rõ ràng là đang đứng trước cổng nhà cậu mà lại hí hửng gọi tên cô gái khác.
"Hôm qua hai đứa nó còn ôm nhau thắm thiết cơ mà, giờ lại Bông với Bống. Bông là ai?"
Cậu chợt nghĩ, nếu Khánh Thư nghe được, không biết Thư sẽ có biểu cảm thế nào. Mà gọi to như thế, không nghe được mới là chuyện lạ.
Tầm đôi ba phút sau, vụt qua mắt cậu là Hoàng Khánh Thư đang vội vã cài quai mũ chạy ra ngoài, trông còn vui vẻ yêu đời lắm.
"Tuấn đợi tao lâu chưa?"
"Vừa mới đến." - Vừa nói, Tuấn vừa chỉnh lại mũ bảo hiểm cho Thư, cài lại cẩn thận với đôi mắt ánh lên vui vẻ - "Bông ăn sáng chưa tao mua."
"Vừa ăn xong rồi, tao chưa đói."
Tuấn Huy đứng ở trong nhà trố mắt nhìn ra bên ngoài không thể tin nổi cảnh trước mắt đang diễn ra, trong miệng thầm chửi thề. Hóa ra Bông là tên Chí Tuấn đặt cho em gái cậu à?
"Ước gì mắt mù tạm thời, không thấy không đau thương." ...
Khoảnh khắc Chí Tuấn và Khánh Thư vào lớp, ai ai cũng đều lộ vẻ sốc đến ngỡ ngàng. Chắc không ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-ta-ngay-ay/3648717/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.