Sau buổi hôm đó, Hoàng Khánh Thư không còn nói chuyện với Nguyễn Chí Anh Tuấn nữa.
Với tính cách của mình, dù cô có thích Chí Tuấn nhiều thế nào đi chăng nữa cô cũng không đời nào để cậu xúc phạm mình như thế. Từng lời, từng chữ cậu ấy nói ra dù nghĩ thế nào cũng chỉ toàn thấy sự ghét bỏ trong đó.
Lúc về, cô đã khóc vì giận, vì bực mà không có chỗ giải tỏa. Hơn nữa, cô thấy bị tổn thương sâu sắc vì những lời cậu ta nói. Nếu ngay từ đầu, cậu đã ghét cô như thế thì tại sao còn đối tốt với cô? Hay tất cả chỉ vì cậu ta muốn chơi đùa cảm xúc của một con nhóc mới lớn lần đầu rung động?
Nghĩ đến đó, nước mắt cô lại trào ra thấm ướt một mảng gối.
"Chí Tuấn đáng ghét, tao ghét mày."
Giờ cô chỉ ước, giá như những lời đó cô chưa từng chính tai nghe qua một chữ nào. Nếu như vậy, dù là bất cứ ai nói gì, cô đều nghĩ đó là đặt điều cho Tuấn và sẽ hoàn toàn tin cậu.
Sau hai buổi tối tự giày vò bản thân, Khánh Thư đến trường với hai mắt thâm quầng cùng bọng mắt sưng húp cho thấy cuối tuần của cô thảm đến nhường nào. Vừa thấy cô đến, Chí Tuấn sau vài giây sững người đã tự động đứng dậy, bước lùi về sau nhường cho cô ngồi vào trong. Mọi khi Khánh Thư đều đòi ngồi trong nhưng cậu biết hôm nay cô không thoải mái nên cậu quyết định nhường chỗ.
Dù sao người sai cũng là cậu mà.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-ta-ngay-ay/3643598/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.