Tuấn Huy gần như ngẩn người và dừng ánh mắt thật lâu ở Đan Lê. Dù là lần thứ hai gặp và là nhìn trực diện nhưng ấn tượng về cô vẫn không thay đổi, thậm chí có phần sâu đậm hơn. Cô đẹp hơn những gì cậu tưởng tượng sau lần gặp ấy rất nhiều, nét đẹp trong sáng đó trong mắt cậu làm cậu có cảm giác mình chưa từng gặp một ai đẹp đến vậy.
Cậu vẫn ngẩn ngơ ngắm nhìn cô, bỗng một dòng suy nghĩ chạy ngang đầu với ý thắc mắc rất rõ ràng. Sao Đan Lê lại là bạn nữ đó? Sao cô ấy lại có thể ở đây? Sao mọi thứ lại trùng hợp đến vậy?
"Huy, Huy, mày nhìn con người ta muốn rơi con mắt ra ngoài luôn rồi."
Cậu chớp chớp mắt nén sự ngượng ngùng xuống, nở nụ cười xã giao rồi nhìn Đan Lê thắc mắc:
"À... cậu là Đan Lê à?"
"Không là Đan Lê không lẽ là con anh?" - Hoàng Khánh Thư ôm Đan Lê rướn người cãi lại.
"Cùng chơi với nhau sao tao chưa gặp nhỉ?"
Khánh Hân cười xòa đáp lại:
"Học chính khóa được một thời gian thì cô Hiển dạy Anh bảo bạn ấy sang trường chuyên học với đội tuyển bên đó rồi. Lúc mày chơi với tụi tao Đan Lê vẫn ở đây nhưng nhỏ đi học suốt hiếm khi gặp mày là phải."
"Thế giờ không đi sang đó nữa à?"
"Ừ, chuẩn bị học đội tuyển ở trường nên phải về học chứ." - Gia Huy ngồi nhìn mọi người trả lời.
Hôm nay cậu cảm giác bản thân cư xử hơi lạ. Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-ta-ngay-ay/3588326/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.