Khánh Hân khựng lại trong giây lát, cảm thấy hơi khó hiểu với ánh mắt của Gia Huy lúc này. Nó đăm đăm như muốn xuyên vào nơi sâu nhất bên trong cô nhưng dường như vì điều gì đó mà còn mắc lại. Điều rõ nhất là ánh mắt đó không hề thoải mái.
Cô có cảm giác hơi căng thẳng, dù không rõ tại sao.
"Sao đấy, hôm nay mày có phải học ca không?”
Gia Huy im lặng, mãi một lúc sau mới trả lời:
"Không.”
"Tao còn một ca toán nữa, chắc phải muộn lắm mới về được.”
Bỏ ngoài tai lời cô nói, cậu nhìn chằm chằm vào túi quà cô cầm trên tay, tỏ vẻ nhạt nhẽo hỏi:
“Mày thích mấy cái đấy lắm à?”
Cô nhìn theo ánh mắt của cậu, trầm ngâm suy tư trong giây lát rồi nhanh chóng đáp lại:
“Ừ, mà mày đừng nghĩ nhiều. Thật ra là vì Tuấn Huy bảo tao giúp đỡ cậu ấy nhiều nên thỉnh thoảng tặng cảm ơn, với cả Khánh Thư cũng thích nên mua dư một chút cho tao thôi.”
"Mày giải thích với tao làm gì?”
Cô nhất thời không biết phải đáp lại thế nào, tâm trạng của Huy làm cô cảm giác lúc này cậu đang rất phức tạp nên cô quyết định cắt ngang cuộc trò chuyện căng thẳng này.
"Thôi đến lớp rồi tao vào trước đây, mày về đi không muộn.”
Cô định vẫy tay chào tạm biệt Gia Huy nhưng cậu không có ý chờ cô hay muốn nói thêm điều gì, cứ vậy bước đi. Cô nhìn theo cậu, thoáng chốc thấy bóng lưng đó trông có phần cô đơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-ta-ngay-ay/3588320/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.