Biết là Hạ An đang nổi giận nên cả đoạn đường Duy Khải rất ngoan ngoãn đi theo sau cô, không dám nói một lời nào.
Duy Khải lấy xe chở Hạ An về nhà.
Bầu không khí trong xe không được khả quan cho lắm, Hạ An vẫn còn đang giận.
Cuối cùng xe cũng đến nơi.
Nhưng Hạ An nhận ra đây không phải nhà cô mà là nhà của Duy Khải:" Em muốn về nhà trọ, sao lại chở em về nhà của anh? "
Duy Khải vẫn ngồi bất động ở ghế lái.
Hạ An lớn tiếng:" Chở em về nhà ngay! "
Cô còn chưa quát xong thì người kia đã đột ngột quay qua ôm chầm lấy cô, mặt dụi dụi vào hõm cổ của cô, hệt như con cún con đang làm nũng:" Hạ An đừng giận! "
Hai tay của Hạ An vẫn khoanh trước ngực, không ôm anh ta, bực mình quát tiếp:" Buông ra! Chở em về nhanh! "
Ngày hôm nay, nhất định cô phải chỉnh đốn tên Duy Khải một trận cho bỏ đi cái tính xấu này.
Duy Khải vẫn không buông tay ra, ngược lại càng ôm cô chặt hơn.
Anh nhướng người hôn lên môi cô, vừa hôn vừa nỉ non bên tai:" Hạ An đừng giận anh nữa! Anh biết lỗi rồi. "
Hạ An bặm môi lại, tránh né không cho anh ta hôn.
Nhưng Duy Khải này quả thật rất lì lợm, đã không cho hôn rồi mà vẫn cứ hôn tới tấp lên mặt cô.
Hạ An không chịu nổi nữa mà đẩy mặt anh ta ra.
Anh gọi khẽ:" Hạ An."
Cô không đáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-phong-cach-vach-phan-2/3499636/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.