Bước chân vội vã băng qua 'chợ chó' bốc mùi hôi thối, bồi hồi quanh những con đường trống xen kẽ giữa những chiếc lều.
Mặt người hầu của Nefes trắng như giấy, lo lắng ôm con mèo đen trong ngực, ngồi xổm sau những thùng gỗ lớn chất đống cạnh lều.
Thùng gỗ này chắc là dùng để đựng rác sinh hoạt, mùi nó tỏa ra thực sự có thể khiến cho người ta bị thúi đến xỉu, Bass không quan tâm việc bịt mũi, đầu tiên, dùng móng vuốt hoang mang túm lấy đùi người hầu, muốn che vết thương đang chảy máu trên đó.
Người hầu của Nefes nín thở, nhỏ giọng hít từng ngụm khí lạnh, Bass nghe rõ cả tiếng rung trong hơi thở của hắn, sắp phát điên luôn rồi.
"Meo nha —— "
Bass một bên lén lút che vết thương trước mắt, một bên hỏi hắn: 'Sao rồi? Còn chống được nữa không?'
Trong trận hỗn chiến lúc nãy, nhân số của đối phương quá nhiều, tất cả đều được trang bị vũ khí, hiện thực không thể so với tình tiết trong phim, cho dù chiến binh có mạnh đến đâu cũng không đấu được xa luân chiến.
Rất nhiều người hô hào cùng nhau lao tới, nếu không phải võ nghệ của người hầu xác thực rất cao siêu giết ngược lại vài tên thì tuyệt đối sẽ không có cơ hội mang thương ôm Bass chạy trốn.
"Ta rất muốn nói là ta không sao, nhưng..." Người hầu của Nefes nhắm mắt lại, tay cầm bội đao nói: "Ban đầu ta chỉ tưởng bọn chúng là lưu manh, nhưng bây giờ nhìn lại thì điều đó hoàn toàn không có khả năng, bọn chúng nhân số đông đảo, hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-nghien-meo-cua-vua-pharaoh/402671/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.