Sau khi con trai rời đi anh đưa mắt nhìn xuống xem cô có giật mình hay không nhưng nhìn bộ dạng mê ngủ của cô thì anh vừa thương vừa xót, những năm gần đây công ty của cô phát triển vô cùng thuận lợi, do công việc quá nhiều cũng khiến cô phải hao tâm tổn sức không ít, Hàn Trạch thương vợ và anh cũng không đành lòng để cô làm việc một mình nên mỗi đêm anh đều cùng cô làm việc.
Ngoài công việc ra thì tình cảm hai người rất tốt, những năm tháng qua anh luôn nhường nhịn cô chưa để cô phải giận hay buồn dù chỉ là một chút, cho dù cô là người sai trước nhưng Hàn Trạch vẫn luôn xin lỗi cô bởi vì anh không muốn nhìn cô phải buồn, anh nhường cô một chút không sao cả.
- Ông xã mấy giờ rồi?
- 07 giờ đúng, chịu thức rồi sao?
- Sao anh không gọi em dậy?
Tay anh cưng chiều nhéo mũi cô, cô dụi dụi đầu vào lòng anh, Thư Hân vẫn luôn làm như vậy với anh, cô đã trở thành bà mẹ một con rồi nhưng khi bên cạnh anh thì cô vẫn làm nũng, trước đây cô không mê ngủ như thế nếu như anh có gọi thì cô vẫn thức nhưng bây giờ lại khác, vậy nên anh không bao giờ đánh thức cô làm gì, cứ nằm đó chờ cô tỉnh giấc thôi.
- Anh hôm nay có bận gì không?
- Không em có chuyện gì cần anh giúp à!
Từ ngày có Lăng Tuấn anh rút ngắn lịch trình của mình lại rất nhiều, tham gia các cuộc họp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3483511/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.