Thấy cô khen ngon cũng khiến lòng anh vui như mở hội, cô ăn ngon miệng là được, có như vậy thì con trai anh mới phát triển được chứ, nhưng mà nếu là con gái thì tốt biết bao có vậy thằng tiểu tử này mới không dành cô với anh chứ, hơn 09 giờ cô được anh đưa lên phòng nghỉ ngơi, ngủ muộn sẽ không tốt cho cô và con.
- Anh ngồi đây làm gì?
Lăng Thư Hân thấy anh mãi không chịu đi ra ngoài nên đã cất giọng lên hỏi.
- Anh ngủ chung với em.
- Anh là tên lưu manh sao? Em vẫn chưa đồng ý mà.
- Ngoan ngủ đi, mai anh sẽ chở em đi hóng mát, rồi đi chơi.
- Là anh nói đấy nhé!
Dù cô có thay đổi thế nào thì tính cách ham chơi của cô vẫn còn đó, anh gật đầu đồng ý, anh phải cố gắng lấy lòng cô để cô còn nhanh chóng tha lỗi cho anh, xa cô lâu như vậy anh rất thèm cảm giác được bên cạnh cô thế nên anh mới tạo cô hội ở gần cô nhiều hơn, đợi khi cô ngủ say sưa rồi thì anh đã đi tìm Lăng Hách để nói chuyện với cậu ấy, vai vế thì Lăng Hách hơn anh nhưng tuổi tác thì thua xa nên bọn họ xưng hô tôn trọng đối phương đúng mực một chút.
Lăng Hách đã kể mọi chuyện từ khi cô rời xa anh, thì ra cô đã nhận lại người thân thật sự vậy mà anh đã từng làm tổn thương cô vì nghĩ Cố Thành là ba ruột của cô, anh đúng là ngu hết chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3483509/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.