Lúc đầu mẹ Cố rất sốc về chuyện này nhưng cũng may mẹ cô vượt qua được và bà đã đồng ý lời khẩn cầu của cô và cùng cô qua Brazil sinh sống phần đời còn lại của mình, vì không biết gọi mẹ như thế nào cho khỏi lộn nên cô đã xin phép hai người phụ nữ đáng trân trọng này và họ đã chỉ cô gọi như vậy nên cô mới dám gọi như thế.
Gần cuối thai kỳ nên cô cảm thấy khó ngủ một chút, với lại hay đau lưng, chân và tay nữa, mỗi tối cô đầu nhờ người hầu đấm bóp cho mình một chút mới thoải mái được, mang thai quả thật không dễ dàng gì nhưng cô nghĩ đến con mình thì tâm trạng lại vui lên rất nhiều, mọi thứ cô cố gắng đều vì nhỏ bảo bối này.
- Con cảm thấy thế nào rồi, đứa bé có quậy phá nhiều không?
- Có ạ, là con trai nên quậy một chút ạ.
- Cố gắng một chút con cũng sắp sinh rồi, sinh xong thì tha hồ chạy nhảy, chứ mẹ thấy con bầu bì mà nghịch ngợm cũng không kém đâu đó.
- Dạ vâng ạ…hihihi…
Cô đang cố gắng từng ngày đây, tuy không có anh bên cạnh nhưng đổi lại cô có người thân luôn luôn bên cạnh mình, quan tâm khiến cô cũng cảm thấy yên lòng, dù là cô rất nhớ anh ngay cả khi ngủ cô cũng năm mơ thấy anh và hiện tại cô cũng không còn giận anh nữa nhưng có điều cô vẫn không muốn gặp mặt anh, ba mẹ cũng khuyên cô chuyện cũ thì đừng nên để trong lòng, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3483507/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.