Anh lớn tiếng gọi tên cô, lần trước hai người cãi nhau quản gia Phúc không thấy hai nguời tức giận đến vậy nhưng lần này thì khác anh cứ như một người mất hết lý trí vậy, tay thì đập phá miệng thì knhoong ngừng gọi tên cô, quản gia Phúc cũng rất lo lắng cho cô, bình thường nếu cô ra ngoài anh đều tìm được bằng mọi giá, nhưng lần này đã khuya rồi vậy mà anh chỉ về có một mình còn cô thì chẳng thấy đâu.
- CÚT HẾT ĐI…CÚT HẾT RA NGOÀI CHO TÔI…
Anh chỉ tay ra lệnh cho người hầu lui hết đi, bọn họ nghe vậy cũng nhanh chóng rời khỏi chỗ này, phòng khách chỉ còn anh ngồi đó, Hàn Trạch tự đánh tự tát vào mặt mình, anh hối hận rồi hối hận vì đã không tin tưởng cô hối hận vì đã nói những lời vô tình với cô, là anh sai tất cả là tại anh, hiện tại anh không cần thứ gì khác cũng không nghi ngờ cô nữa, chỉ cần cô quay về là đủ, anh quá ngu ngốc khi để người mình yêu phải chịu tổn thương, anh là người đàn ông tồi.
Lúc này ở biệt thự của Lăng Hách đã có kết quả xét nghiệm ADN, dựa vào mối quan hệ bên ngoài nên rất nhanh chóng có được, đặt giấy xét nghiệm lên bàn hắn biết mẹ chính là người hạnh phúc nhất lúc này, mất con cũng khiến bà trở nên tràm cảm một thời gian dài, may mà điều trị được.
- Vậy là em tìm được con gái của em rồi…huhuhu…
- Đúng rồi con gái chúng ta đã một lần nữa quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3483505/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.