Khi Hứa Vân Trì kịp đứng dậy sau cú đẩy của cô thì đã không kịp kéo Jenny lại với mình, thật không ngờ anh lại tận mắt chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh khủng xảy ra với Jenny như vậy, nhìn cô bất động như vậy khiến anh có cảm giác rất lo sợ, anh cũng không hiểu mình sợ điều gì nhưng hiện tại anh không nghĩ được gì ngoài việc cầu mong cô có thể bình an mà quay lại với anh.
Đứng ngoài phòng cấp cứu cũng hơn cả 2 tiếng đồng hồ, bên trong vẫn chưa hồi âm tin tức của cô cho anh biết một chút nào cả, người anh bây giờ vẫn còn dính máu của cô khi nãy, đầu tóc rũ rưỡi quần áo xộc xệch chẳng giống với một giám đốc cao thượng mọi ngày nữa rồi.
- Anh Vân Trì, chị Jenny sao rồi anh…còn anh sao lại bê bết máu như vậy…anh bị thương sao?
- Jenny từ nãy đến giờ đã ở trong đó hơn 2 tiếng rồi vẫn không động tĩnh, còn cái này là máu của cô ấy khi anh bế vào bệnh viện, anh được cô ấy may mắn đẩy ra nên không sao, còn cô ấy…
- Sao cô ấy lại làm vậy…sao cô ấy ngốc vậy cơ chứ…sự thông minh mọi khi của cô ấy đâu rồi…
Hứa Vân Trì khuôn mặt lo lắng đến nỗi câu từ cũng không nói hết được, anh rơi nước mắt, anh khóc thật sao, anh vậy mà rơi nước mắt vì cô sao, là vì điều chứ?
- Anh Vân Trì, chỉ có người mà chị ấy yêu chị ấy mới dám can đảm làm điều đó mà thôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3476997/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.