Jenny thì được vào phòng của Cố Thư Hân ngủ, còn Hứa Vân Trì thì đành ngủ ở ngoài phòng khách vậy, vì cũng không còn trống phòng nào cả nhưng anh vẫn rất vui vẻ mà đón nhận, bởi anh thích cảm giác ngày xưa đó, cũng lâu lắm rồi chưa được trải qua thêm lần nào, dù gì cũng chỉ là vài hôm có ốm đi tí nào đâu mà sợ.
Mãi một lúc sau thì nhân vật chính đã xuất hiện, không ai khác chính là Cố Thư Hân khi sáng mẹ cô đã gọi cho cô nói rằng người bạn nhỏ lúc trước của cô đã về nên bà nói cô có sắp xếp được thời gian không thì về nhà chơi một chuyến, bà biết rằng sau này hai đứa cũng sẽ có dịp gặp nhau trên đó nhưng trước mắt cứ về nhà cho bà vui ấy mà.
- Anh Vân Trì ơi, bé nhỏ dễ thương của anh về rồi đây.
Cố Thư Hân chạy thẳng vào trong nhà chưa kịp gỡ dép bỏ túi xách xuống đã ôm choàng lấy anh, thật không ngờ tính nết trẻ con này của cô vẫn còn như hồi nào vậy đó, nhưng cũng chỉ có mình anh là người khác giới trước giờ cô bé này ôm thôi, chứ tụi con trai nhỏ hồi đó mà nắm tay cô một cái thôi cô gái nhỏ này đã chửi té tát rồi.
- Chào em Hân nhi, lâu lắm rồi mà em vẫn nhận ra anh sao…hửm?
- Sao mà em không nhận ra được, hồi đó anh cũng già rồi bây giờ chỉ già hơn một chút thôi chứ có gì đâu mà không nhận ra cơ chứ…xí…
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3476991/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.