Vương Hàn Trạch cũng giả vờ như không biết gì, vẫn là khuôn mặt và cảm xúc đơn thuần mà ngây ngô thể hiện ra bên ngoài, đúng thật là một con cáo già sống lâu năm trên đất làm ăn này.
- Từ khi chào đời, Thư Hân nó vốn dĩ không biết mặt ba nó như thế nào và cho đến tận bây giờ cũng thế, nếu được nhìn thì con bé cũng chỉ thấy qua tấm hình lúc ông ấy còn trẻ mà thôi.
- Bây giờ cũng đã hơn 20 năm rồi, dung nhan ông ấy chắc cũng thay đổi, có khi đến ta gặp lại cũng chẳng thể nhận ra.
- Mặc dù ông ấy gây ra nhiều tổn thương cho ta và con bé, nhưng chưa một lần ta thấy Thư Hân nó than thân hay trách phận tại sao ba nó lại làm như vậy, nhưng thâm sâu ta biết con bé rất buồn nhưng không nỡ nói ra, một phần con bé cũng sợ người mẹ này lại suy nghĩ linh tinh rồi thêm bệnh.
- Dì Cố, nếu như sau này dì phát hiện có người dùng con gái dì để hứng chịu hình phạt giúp cho ông ta thì dì nghĩ sao?
- Con nói như vậy là sao? Chẳng lẽ con bé đang bị đe doạ chỉ vì lão Cố hả?
- Dạ không, ý con là giả sử thôi.
- Nếu thật sự có chuyện như vậy thì ta thật sự rất hận bản thân mình, vì ta và lão Cố mà khiến con bé phải chịu nhiều khổ sở như thế, nếu như ngày xưa cứ thuận theo tự nhiên thì chúng ta đâu phải thấy cảnh con bé vất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3476981/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.