Lăng Hách khi nãy không thèm nói câu nào với loại người như Lý Kim Bích, anh chỉ đi lại bế Cố Thư Hân mau kịp xuống phòng y tế để điều trị vết thương trên tay không thôi sẽ nhiễm trùng, cũng may khi ấy Cố Thư Hân phản xạ tốt né được cốc cafe nóng tránh hất vào người, nên chỉ trúng vào bàn tay cô mà thôi.
- Phó phòng Hách anh để em xuống em tự đi được rồi, anh bồng em như vậy kẻo mọi người thấy thì không hay đâu ạ !
- Em không cần phải ngại hay suy nghĩ gì đâu, anh và mọi người trong phòng mới gặp em đã rất quý em rồi, nếu không phải anh bồng em thì mọi người cũng nhào vô bồng em xuống phòng y tế thôi, em đừng nghĩ nhiều quá cô bé ngốc à !
Bế Cố Thư Hân vào trong phòng y tế, cũng may là xuống dưới đây để diều trị ngay, chứ mà còn lề mề thì có khi sẽ bị nhiễm trùng nặng mất, vết phỏng rất là to nó phỏng nguyên bàn tay trái như vậy, nhưng bác sĩ đã chữa cho Cố Thư Hân, chỉ cần ăn uống đúng đơn đã kê và bôi thuốc đầy đủ thì sẽ không để lại sẹo.
- Thư Hân à, em có đau lắm không ?
- Các chị yên tâm, chỉ là vết thương nhỏ không đáng ngại gì đâu ạ !
- Con bé này tụi chị nhìn thấy hết đó nha, chứ không phải con nít như em đâu mà đòi qua mặt tụi chị, nhưng vì chúng ta là số kiếp nhân viên chức không cao như người ta nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3312946/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.