Thấy được nét mặt buồn rầu của tiểu bảo, Vương Hàn Trạch cũng như ngầm đoán ra được điều gì, hắn liêc ánh mắt qua Cố Thư Hân rồi nói.
- Từ nãy đến giờ mải nói chuyện với tiểu bảo, tôi vẫn chưa biết xuưng hô với cô thế nào ?
- Tôi là Cố Thư Hân, còn anh tôi phải xưng hô thế nào ?
- Tôi là Vương Hàn Trạch, cảm ơn cô đã giúp đỡ tiểu bảo nhà tôi, cô muốn gì tôi sẽ đến đáp để cảm ơn sự giúp đỡ của cô.
- À...thôi...
- Chú nhỏ à, chị Thư Hân rất thích thiết kế đó ạ !
- Hửm...vậy sao...thế thì cô về tập đoàn tôi, tôi sẽ cho người sắp xếp cô một vị trí trong tập đoàn của vị trí thiết kế, nếu cô đã có tài thiết kế như vậy thì không nên từ chối.
Cố Thư Hân thấy được cơ hội lớn như thế đến với mình, nhưng cô thật sự rất đắn đo, cô không biết có nên nhận lời vào đó làm không, tại cô chưa bao giờ đi vào làm mà trong sự gò bó như vậy cả, hơn nữa nhận lời vô đó làm thì có bị nói là lợi dụng việc cứu tiểu bảo để một bước thông qua vòng ứng tuyển không, hàng ngàn câu hỏi trong đầu Cố Thư Hân khiến cô phải lưỡng lự.
- Chị Thư Hân, chị vô tập đoàn chú của em làm đi ạ, như vậy sẽ có thể có thêm chi phí để trang trải cuộc sống của chị và của bà hơn, với lại nếu nhớ chị em có thể qua tập đoàn của chú chơi với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-minh-rang-em-yeu-toi/3312943/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.