Dương Hạo trực tiếp vòng qua Vương Tuấn, hướng Lâm Giản đang cùng đứng ở phía ngoài mà đi tới, ôm đồm lấy cánh tay của cậu đi tới hàng hiên, thân thiện mở miệng_: “Tiểu Lâm, đến Gấm Tân lúc nào vậy? Ăn cơm chưa?”
Lâm Giản bị động tác của Dương Hạo làm cho sợ hết hồn, nghĩ thầm “Hạo ca, anh cùng Vương tổng giận dỗi nhau thì lại kéo ta vào làm pháo hôi chứ. Nếu như Vương tổng ghen tị, công việc của mình còn có được hay không hả?”
Lâm Giản lúng túng quay đầu, thật cẩn thận nhìn Vương Tuấn một cái. Kết quả phát hiện Vương Tuấn cũng không có gì dị thường, hơn nữa khóe miệng lại còn mang theo vẻ cười! Mặc dù Vương Tuấn thoạt nhìn không có gì là không vui nhưng mà Lâm Giản trong lòng vẫn thấp thỏm không yên như cũ.
Cậu hướng về phía Dương Hạo khó khăn nhếch môi cười nói_: “Hạo ca à, ta cùng Vương tổng hôm nay đến. Anh xem, anh đột nhiên quay trở về nhà, làm Vương tổng lo lắng tìm khắp nơi….”
Dương Hạo gật đầu_: “Vậy đi ăn cơm cùng với anh đi”_Nói xong cùng Lâm Giản đi về phía trước, căn bản không có để ý đến Vương Tuấn.
Vương Tuấn cũng không giận, khí định thần nhàn* theo ở phía sau, một chút cũng không nhìn ra bộ dạng bị cố ý vắng vẻ. Hoàng Nghị len lén quan sát vẻ mặt của ông chủ, phát hiện y nhìn Dương Hạo, trong đáy mắt toàn là bóng dáng của hắn.
*khí định thần nhàn: khí tức ổn định, tinh thần nhàn nhã ~ ý là rất thoải mái.
Hoàng Nghị là cận vệ mà ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-dien-duong-nhi/21438/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.