- Lý thúc thúc...có chuyện gì thế?
- Đứng lên, có ma thú.
Vẻ buồn ngủ trong mắt Lâm Dịch liền biến mất. Từ mặt đất liền bật dậy, khẩn trương nhìn xung quanh...nhưng không phát hiện vật thể khả nghi nào, không khỏi nghi hoặc quay đầu nhìn lại:
- Lý thúc thúc, ma thú đâu...
Lâm Dịch còn chưa dứt lời, Lý đã ra một cái dấu im lặng, làm ra một biểu tình chú ý lắng nghe.
Lâm Dịch nghi hoặc dừng lại, nhưng thấy bộ dạng Lý thúc thúc không phải giả...nghĩ tới thực lực mạnh mẽ của Lý thúc thúc, Lâm Dịch nhất thời cũng cẩn thận lên, hai tai dựng lên nghe ngóng.
- Loạt xoạt...
Tiếng vật di động trong bụi cây truyền vào tai, Lâm Dịch nhất thời có chút khẩn trương, thân thể vô ý tiến tới gần Lý một chút, đôi mắt cẩn thận nhìn xung quanh.
Lý đột nhiên đứng lên, kéo Lâm Dịch ra sau, ánh mắt chăm chăm nhìn nơi đen tối trước mặt, không quay đầu lại nói:
- Trèo lên cây phía sau đi.
Lâm Dịch không nói nhiều, gật đầu lập tức chạy tới cây cổ thụ to bằng hai người ôm phía sau, trèo lên trên cao mấy chục thước, tay chân nhanh nhẹn kiếm một trạc cây có thể nhìn bao quát phía dưới.
Biết Lâm Dịch an toàn, trong lòng Lý thở dài một hơi, nhưng biểu tình ngưng trọng không chút biến hóa.
- Lần này là ma thú gì đây? Hẳn không phải là Xích Diễm Mãng chứ?
Đối với ma thú, Lâm Dịch biết không nhiều, chỉ gặp qua một lần hai năm trước ở cửa trấn Hi Mạn, chính là Xích Diễm Mãng cuối cùng bị Khương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-cuc-truyen-thua/189726/chuong-12.html