“Câu Hồn Sứ Giả?” Lê Vĩ nghe mà ù ù cạc cạc, hỏi:
“Nghề nghiệp gì à? Làm sứ giả đi hoà giải quan hệ các nước?”
“Không phải!” Bạch Vô Thức vuốt cái lưỡi dài của mình, kiên nhẫn giải thích:
“Sứ Giả ở đây là kẻ có thể qua lại giữa hai giới Âm Dương, mà Câu Hồn chính là đi bắt những linh hồn đã chết ở Dương Thế dẫn vào Âm Gian.”
“Ồ!” Lê Vĩ nghe vậy bừng tỉnh:
“Nói vậy hai vị cũng là Câu Hồn Sứ Giả đúng chứ?”
“Chúng ta chính là Câu Hồn Sứ Giả.” Hắc Vô Thường xác nhận:
“Mỗi một ngày, mỗi một thời khắc tại Dương Thế… luôn có vô số sinh mệnh chết đi với đủ các lý do khác nhau, có kẻ chết già, có kẻ bị diệt, cũng có kẻ xui xẻo tự tìm đường chết… linh hồn của bọn hắn theo luật lệ phải tiến nhập Âm Gian, vào Diêm Vương Điện.”
“Tuy nhiên không phải tất cả đều tuân theo luật lệ này, sẽ có những linh hồn lẫn trốn, trở thành oán linh, ác hồn… hoặc sẽ có trường hợp linh hồn bị tu sĩ Dương Thế bắt giữ, luyện hoá.”
“Nhiệm vụ của Câu Hồn Sứ Giả chính là tìm cách bắt giữ các linh hồn đó, dẫn chúng về Diêm Vương Điện.”
Lê Vĩ bừng tỉnh đại ngộ: “Giống như hai vị vừa mới bắt đám hồn hoang dã kia?”
“Không sai!” Hắc Bạch Vô Thường gật đầu.
“Đã có các vị làm Câu Hồn Sứ Giả rồi, sao còn cần đến ta?” Lê Vĩ không hiểu.
“Diêm Vương Điện có vô số Câu Hồn Sứ Giả hoạt động ở khắp nơi, bởi vì số lượng sinh linh chết đi quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-cuc-truyen-ky/5243167/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.