Cho dù có một ngàn con thảo nê mã cũng không rít gào ra được tâm tình khổ bức của Tô Khinh lúc này. Y nghĩ bụng: Đậu má, lão giời đùa bố hả!
Vì sao trước mặt y không phải là em gái chỉ phát truyền đơn cũng bị người khác nhìn ra sơ hở kia? Vì sao trước mặt y không phải nhóc đặc công chỉ cần lão đại ra lệnh một tiếng là lao đi như tên bắn? Vì sao trước mặt y không phải là tên kĩ thuật viên đeo quả kính đít chai Hứa Như Sùng?
Hồ Bất Quy nói dối xong thì hết chột dạ, đưa tay nâng ông chú giả mạo vẫn bị mình đè xuống đất dậy, xuất phát từ thói quen nghề nghiệp mà quan sát kĩ đối phương, ánh mắt bắn ra tia X chẳng khác gì cái kính chiếu yêu.
Tô Khinh cảm thấy chỉ có một từ để miêu tả sinh động hoàn cảnh của mình thôi, ấy là hai chữ: Cùng đường.
Sau đó, trong quá trình diễn biến nội tâm phong phú ấy, Tô Khinh làm một động tác: Y cẩn thận đứng lên, thế nhưng không phải nắm tay Hồ Bất Quy mà là bấu chặt cánh tay anh mượn sức chống đỡ một chút, ngẩng đầu lên, ngước đôi mắt lo lắng hoảng sợ bối rối nhìn về hướng Lam ấn bị bắt, nhìn mãi phát hiện không có việc gì mới vỗ vỗ ngực, lại vẫn không chịu đứng lên. Y rướn cổ làm bộ hưng trí bừng bừng vây xem.
“Ái chà chà, chậc chậc…” Y dùng khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ đối diện với Hồ Bất Quy, dùng giọng phổ thông nồng đậm khẩu âm phương Nam chuyên nghiệp nói, “Ban
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-cuc-lam-an/1825091/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.