Con người là động vật xã hội, điểm này rốt cuộc cũng hiển hiện ra trong thời khắc khốn quẫn hiện tại.
Nếu chỉ là không có tiền, Tô Khinh là một thanh niên chân tay lành lặn, cho dù có vào hầm than làm thợ mỏ cũng kiếm được cơm ăn, thế nhưng cậu còn không có cả chứng minh thư nữa.
Sau khi Tô Khinh đơn phương ngắt liên lạc với Hồ Bất Quy thì lẳng lặng ngồi yên trên ghế cứng tàu hỏa, lại không hề muốn ngủ.
Đúng đợt sóng công nhân đổ về sau tết âm lịch, tàu hỏa quá tải nghiêm trọng, đến cả WC cũng đầy ních những người là người, không khí cực kì không tốt. Tô Khinh ngẩng đầu nhìn lên ngọn đèn mờ mờ sáng trên trần toa tàu, dõi đôi mắt đã tiến hóa thành kính viễn vọng lên nhìn về tương lai mịt mờ không sao thấy rõ của mình.
Trời vừa tảng sáng, Tô Khinh cùng Đồ Đồ Đồ đến thành phố C. Hai người lăn lóc trong nhà ga đến lúc mặt trời lên, Tô Khinh cầm theo chín mươi hai đồng lẻ năm xu dắt Đồ Đồ Đồ vào một tiệm cơm nhỏ, tiêu năm đồng mua một suất điểm tâm cho nó rồi dặn dò: “Ở đây chờ chú, ai gọi cũng không được đi theo, nghe chưa?”
Đồ Đồ Đồ thấy được ăn thì thành thật ngay, gật đầu rất chi là ngoan ngoãn.
Tô Khinh kéo nó ngồi xuống chiếc bàn gần cửa sổ: “Ngồi đây đi, ăn từ từ, chú nhìn thấy cháu mà, đừng sợ. Chú đi giải quyết chút chuyện rồi về ngay, có ai hỏi bàn này còn ai nữa không thì bảo có người ngồi rồi, bố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-cuc-lam-an/1825076/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.