Trần Lâm vừa mở cửa đã thấy tên Sử Hồi Chương chó ghét mèo chê đứng đó, phía sau còn có một hàng blouse trắng của Utopia. Sử Hồi Chương phun điếu thuốc trong miệng ra, kẹp trên tay châm lên, ngoài cười trong không cười nói với hắn: “Căn cứ vừa chặn được một nguồn sóng điện mang tính thăm dò, rất có khả năng đối phương đã phát hiện ra vị trí của căn cứ, lũ chó chết đội Quy Linh tự nhiên lại thần thông quảng đại như vậy, chúng tôi đều thấy có chút kì quái.”
Trần Lâm mặt không đổi sắc nhìn gã, Sử Hồi Chương thuộc cái loại có mặc long bào cũng không giống thái tử, một tràng lời đậm tính khoa học phun ra từ miệng gã nghe kiểu gì cũng thấy đáng cười. Trần Lâm chỉ sợ gã cắn phải lưỡi.
Sử Hồi Chương nói tiếp: “Bọn tôi hoài nghi…có nhân viên nào đó trong nội bộ đã mang theo một thứ ‘đồ chơi’ nho nhỏ không hữu hảo nào đó về đây, cậu thấy thế nào?”
Trần Lâm rũ mắt, cúi đầu cười một tiếng: “Sao, ông anh thấy có vấn đề à?”
Sử Hồi Chương đánh giá trên dưới Trần Lâm một hồi rồi bỗng nhiên khoát tay tháo kính của hắn xuống. Trần Lâm cũng không tránh mà dựa vào cạnh cửa, lạnh lùng nhìn gã. Sử Hồi Chương vân vê gọng kính của hắn, xoay xoay chiếc kính trong tay một vòng rồi lại nâng lên tận mũi mình mà táy máy tay chân hồi lâu, sau đó tiện tay ném cho một nhân viên Utopia bên cạnh: “Tôi thấy cặp kính này của cậu rất có vấn đề, giác quan của Lam ấn nhạy bén hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-cuc-lam-an/1825038/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.