Tân Hòa Tuyết thay lại quần áo thường sau khi bỏ bộ đồ kiểm tra, rồi mới bước ra ngoài.
Phòng khám mà Cố Mịch Phong thuê nhìn từ bên ngoài thì mặt tiền không lớn, nhưng vừa vào trong mới phát hiện không gian thật sự rất rộng: phía trước là quầy khám bệnh kiêm khu nộp phí, bên cạnh là dãy ghế đợi khám và nguyên một tủ lớn dùng để phát thuốc. Tiếp tục đi sâu vào bên trong là một hành lang khá dài, hai bên là các phòng khác nhau: phòng xét nghiệm, phòng siêu âm hình ảnh, phòng truyền dịch, phòng tiêm, nhà vệ sinh và phòng chứa đồ.
Tính ra gần như một bệnh viện thu nhỏ, bệnh gì cũng nhận khám, bệnh gì cũng điều trị chỉ là không làm phẫu thuật.
Đại đa số bác sĩ trong thành trại đều như vậy. Những ca cần phẫu thuật đều được chuyển đến bệnh viện ở Bắc Đảo.
Phòng siêu âm hình ảnh lúc nãy nằm ở ngay một bên hành lang. Khi từ đó bước ra, Tân Hòa Tuyết chạm mặt một gương mặt xa lạ… nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ, trước đây y từng gặp một lần.
“A…Cô là cô Tân đúng không?”
Một nam sinh trẻ tuổi vừa là trợ lý vừa là y tá hỏi. Trên tay cậu ta ôm một chồng thùng giấy cao vượt cả đỉnh đầu, nên phải vươn cổ ra từ bên trái chồng hộp để nhìn Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết lịch sự mỉm cười:
“Ừm, nhưng tôi đã nghỉ việc ở nhà trẻ rồi.”
“Vậy à.” Nam sinh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. “Làm ở nhà trẻ chắc vất vả lắm. Không biết sao nữa, lần trước theo thầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908120/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.