Anh trai, anh trai.
Cánh cửa phòng hỏng muốn chết.
Tân Hòa Tuyết cau chặt mày, trong phòng tìm quanh xem có thứ gì có thể dùng để phá cửa.
Âm thanh những bước chân nặng nề, lảo đảo của kẻ say rượu vang lên, xuất hiện nơi phòng khách.
“Minh Châu, mẹ mày đâu rồi?” Giọng người đàn ông trung niên mơ hồ, lẫn theo hơi thở thô nặng như dã thú. “Con đàn bà thối tha đó còn chưa về? Lại gây chuyện xong thì chạy về nhà mẹ đẻ trốn, trốn tao như trốn ôn thần.”
“Ba… ba…” Minh Châu co rúm người đáp, “Tối nay ăn trứng xào cà chua được không ạ?”
Người đàn ông hừ qua mũi: “Ừ.”
“Nhưng nhà mình hết cà chua rồi, con đi sang tiệm của bà Vương hỏi xem còn không.”
Ông ta liền chặn lại: “Khoan đã, đừng vội. Ba mua cho con một cái váy với một đôi giày, vào thay đi để ba xem.”
Những bước chân nhỏ nhẹ dừng ngay trước cửa phòng Tân Hòa Tuyết, rồi lại đi tiếp vào nhà vệ sinh.
Người đàn ông hừ hát mấy tiếng, thả mình ngồi xuống ghế trong phòng khách, chiếc ghế gỗ bị sức nặng đè đến kẽo kẹt không chịu nổi.
Chợt, ông ta lại đứng dậy.
Hướng vào phòng trong hỏi: “Minh Châu, xong chưa?”
“Lần trước ba với mẹ cãi nhau, đánh mắng con là ba sai. Nhà máy phát lương rồi, ba nghĩ mua cho con bộ váy với đôi giày mới, mua cho mẹ cây son… Xem như ba xin lỗi hai mẹ con.” Vừa đi ông ta vừa nói.
“Dạ… không sao đâu. Chờ mẹ về, ba nói xin lỗi với mẹ là được rồi.”
Trong nhà vệ sinh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908118/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.