Môi mỏng mang theo độ ấm nóng bỏng, l**m một đường từ mí mắt đang run rẩy đến khóe môi.Shamul cạy mở hàm răng thần sứ, cảm giác như thể đang cạy một con trai, tách lớp vỏ ngoài để chiếm lấy phần thịt trai tuyết nõ,n mềm mại bên trong.Thần sứ chống cự yếu ớt, không thể kháng cự sức lực của hắn, rất nhanh xụi lơ trong lòng ngực Shamul.Hôn môi đã không thể hoàn toàn thỏa mãn d*c v*ng của Shamul, hắn v**t v* thân hình mảnh mai trong lòng ngực, cảm nhận mạch đập dưới lòng bàn tay cùng nhiệt độ cơ thể, mềm mại vô cùng cùng sống lưng mảnh khảnh.Hắn không khống chế được sức lực, Tân Hòa Tuyết hoài nghi eo mình có lẽ đã bị Shamul x** n*n đến đỏ ửng."Nhẹ... một chút."Lời nói nghẹn giữa môi lưỡi, không thể thốt ra.Tân Hòa Tuyết bị ép ngửa cổ, hàng mi run rẩy khép lại, như cánh bướm sắp lìa đời, cố gắng vẫy vùng.Ngón tay thon dài của y chống lên ngực Shamul, hơi cuộn tròn lại vì khó chịu, "Dừng...""Đây mới chỉ là bắt đầu."Shamul khàn giọng nói, tạm thời kéo ra một khoảng cách ngắn.Nhưng điều đó không có nghĩa hắn đã thỏa mãn, sự nhường nhịn ngắn ngủi chỉ là để thần sứ đáng thương có thể hô hấp.Ngực Tân Hòa Tuyết phập phồng, như thể không thở nổi, đáy mắt hắn thoáng hiện điều gì, nhưng khi y nhìn lại Shamul thì đã biến mất không dấu vết.Bỗng nhiên, bàn tay Shamul đặt trên eo Tân Hòa Tuyết bị đẩy ra.Y bị đẩy đến bên tấm màn che, ngăn cách với thế giới bên ngoài, chỉ còn lại hai người, cho đến khi Tân Hòa Tuyết đứng yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908095/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.