TrướcSau Shamul ngược lại hỏi Tân Hòa Tuyết:
“Em sao lại dễ sinh bệnh như vậy?”Đêm qua y mới đâm hắn một nhát, còn chưa kịp tính sổ, người này đã ngã bệnh rồi sao?Ánh mắt Shamul dừng lại trên gương mặt Tân Hòa Tuyết, từ đôi môi tái nhợt lướt đến gò má khẽ ửng hồng. Có lẽ là vì ho quá mạnh mà sặc ra, sắc đỏ ấy càng khiến làn da thêm mong manh.Thần sứ bệnh tật khẽ xoay người, không đối diện với hắn, rõ ràng tỏ ra muốn né tránh, từ chối trò chuyện.Shamul liền hỏi thị nữ đứng bên:
“Ngự y đã đến xem chưa?”Thị nữ cúi đầu đáp lời, đúng lúc ấy, một người hầu khác bưng bát gốm tiến vào. Trong bát là thuốc thảo mộc vừa sắc xong, khói nóng nhẹ bay lên.Bát thuốc được dâng đến trước mặt Tân Hòa Tuyết.“Không.”Tân Hòa Tuyết chỉ nói một lời từ chối ngắn ngủn. Hàng mi khẽ rũ, y chẳng buồn liếc đến bát thuốc, xoay người sang bên, thái độ kiên quyết lạ thường.Người hầu sốt ruột, bước lên khuyên nhủ. Trong lúc giằng co, không biết từ tay ai, bát thuốc bỗng tuột xuống.“Choang!”Âm thanh giòn vang vỡ tan mặt đất. Người hầu hoảng hốt quỳ sụp xuống, run rẩy cầu xin tha thứ.Tân Hòa Tuyết chỉ bình thản đứng dậy, ánh mắt đối diện với Shamul mà nói:
“Không phải lỗi của hắn.”Ánh mắt y nhìn Shamul mang theo sự đề phòng, như thể sợ tên bạo quân này sẽ chẳng cần lý do mà lôi kẻ vô tội ra ngoài xử tử.Shamul lại thấy thú vị.Ừm… cũng chẳng sai mấy.Tuy bề ngoài hắn đang mỉm cười nhưng nội tâm thì không, hắn ra lệnh:
“Đem một bát thuốc khác tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908089/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.