Quả nhiên, đối phó với loại người b**n th** mà người thường không thể lý giải được như vậy, tự nhiên cũng không thể dùng cách đối xử thông thường được.
Tân Hòa Tuyết thầm nghĩ trong lòng.
Đạo lý là thế, nhưng tổng kết lại kinh nghiệm của bản thân, y phát hiện dường như mình từng tiếp xúc với rất nhiều kẻ b**n th**, tích lũy không ít kinh nghiệm trong việc “giao tiếp với b**n th**”.
…… Dường như, điều đó cũng chẳng sai.
Những đối tượng mà y từng công lược, ngoài việc “trông giống người”, thì ở mọi phương diện khác đều không còn phù hợp với định nghĩa “sinh vật bình thường” nữa.
Chính vì vậy, khi gặp được Hồng Vương, bất kể đối phương có làm ra hành động kỳ quái đến mức nào, Tân Hòa Tuyết đều có thể nhanh chóng bình tĩnh lại, giữ tâm thế ôn hòa để suy nghĩ đối sách.
Y biết cách khơi gợi cảm xúc của những kẻ đó, biết cách đánh thức trong họ h*m m**n chinh phục, d*c v*ng và đam mê nhục thể.
Giống như tình cảnh trước mắt vậy.
Lông mi Tân Hòa Tuyết khẽ run, y giả vờ như sau khi nhìn thấy máu thì dần dần trấn tĩnh lại, gương mặt tái nhợt hiện vẻ kinh sợ.
Y biết rõ mình vừa rồi đã ra tay đủ mạnh, vết thương sâu đến tận xương. Vì thế, y “nhân từ” mà buông tha cho cánh tay trái đã nát bấy của Shamul, chậm rãi buông tay, còn không quên rút con dao ăn ra, khiến máu từ vết thương phun ra ào ạt.
Con dao bạc rơi xuống thảm, “choang” một tiếng, những sợi chỉ vàng thêu trên mặt thảm lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908087/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.