Ý nghĩ ấy dần dần phình to trong lòng hắn, càng lúc càng lớn, cho đến khi bao trùm hết thảy.
Saito chưa bao giờ cho rằng bản thân là kẻ tham lam. Hắn đi lại trên mảnh đất này, chẳng màng đến ánh nhìn của thế gian hướng về danh xưng “Anubis” mà hắn mang, cũng chẳng màng đến quyền thế hay địa vị của hoàng tộc Ai Cập.
Hắn gần như không có thứ gì muốn có, nên trong lòng cũng chẳng dấy lên nổi một ý niệm tham muốn thứ gì đó.
Từ trước đến nay, những người dạy hắn về lễ nghi và chữ nghĩa đều từng nói rằng: lòng tham là d*c v*ng xấu xa nhất của con người. Chính nó sẽ sinh ra muôn vàn tổn thương, giống như một con rắn độc cắn người. Vì vậy, kẻ tham lam cuối cùng bao giờ cũng sẽ tay trắng mà thôi.
Cho đến tận bây giờ, Saito vẫn không hiểu được....Hắn chỉ muốn có mẫu thần của mình, như thế… cũng là một tội lỗi sao?
Có lẽ là vậy.
Saito lặng lẽ nhìn sự khác biệt giữa hình thể của mình và Tân Hòa Tuyết. Mẫu thần của hắn dáng người thon gầy, vòng eo nhỏ nhắn, bụng phẳng lì và làn da trắng mịn. Trong mắt Saito, đó là một cơ thể tuyệt đẹp, gần như mê hoặc, nhưng lại quá yếu ớt, chẳng có chút khỏe mạnh nào hoàn toàn khác với vẻ cường tráng mà người Ai Cập vốn tôn sùng.
Một vài bản năng thuộc về loài sói hoặc loài chó trong của hắn vẫn còn được lưu giữ. Điều đó có nghĩa là, trong khoảnh khắc hoan lạc, hắn sẽ vô thức muốn giữ chặt, giam chặt lấy Tân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908082/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.