Cho dù trong lòng đã sớm có dự cảm mơ hồ, Nubu vẫn không thể tin nổi cảnh tượng trước mắt mình.
Những dấu vết chằng chịt, đậm nhạt xen kẽ, vì in hằn trên làn da trắng ngần mà hiện ra rõ rệt, hồng nhạt, đỏ sậm, từng vệt như bừng sáng trên nền lụa, khiến người ta không thể rời mắt.
Nubu choáng váng, đầu óc ù đặc, đầu gối bỗng mềm nhũn, khuỵu xuống đất một cách nặng nề.
Đêm qua, hắn đã thấy pharaoh rời khỏi đền thần trong chiếc kiệu xa hoa, trong lòng mơ hồ đoán được rằng thần sứ có lẽ bị đưa đi cùng. Thế nhưng sự việc lại diễn biến phức tạp hơn hắn tưởng, và kết cục trước mắt… tàn khốc đến mức không thể nào tưởng tượng nổi.
Ký ức không thể ngăn nổi ùa về. Khi hắn còn nhỏ, vị vua của Ai Cập khi ấy cũng giống như vậy, thường xuyên nổi cơn thịnh nộ, xông vào hậu cung, cưỡng ép mẹ hắn dưới màn rèm, rồi lạnh lùng rời đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Dòng máu hoàng tộc trên mảnh đất này, từ đời này sang đời khác, đều kế thừa sự tàn nhẫn ấy.
Nubu cúi đầu chạm trán xuống tấm thảm. Họa tiết hoa sen xanh được thêu trên nền thảm như in sâu vào đôi mắt nhắm nghiền của hắn.
Giọng hắn vang lên:
“Xin thần sứ đại nhân trừng phạt tôi vì đã thất trách(*).”
(*) "Thất trách" là hành vi hoặc thái độ làm việc cẩu thả, thiếu tinh thần trách nhiệm, chỉ làm cho xong mà không quan tâm đến kết quả
Bởi hắn biết, bản thân chẳng thể ngăn cản, chẳng thể trông thấy, cũng chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908080/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.