Khác với tầng lớp nô lệ hay dân lao động chỉ quấn quanh hông những tấm vải đay thô cứng được gọi là Carter, y phục của giới quý tộc mang đậm tính thiết kế, chất liệu cũng tinh tế hơn một trời một vực. Loại vải họ dùng là sợi đay được xử lý kỹ càng, tẩy trắng cẩn thận, mềm nhẹ và thoáng mát, tựa như những nếp váy ngắn được xếp tinh xảo, viền mép thêu chỉ vàng, khảm thêm đá quý. Mỗi khi bước đi, lớp vải khẽ lay động, ánh sáng phản chiếu lấp lánh như sóng vàng nhấp nhô trên mặt sông Nile.
Người hầu cẩn thận nâng chiếc vòng cổ ô tắc khắc phức tạp, đính đầy hạt châu nhiều màu rực rỡ. Mỗi khi những viên đá chạm nhẹ vào nhau lại vang lên tiếng leng keng trong trẻo. Hắn vừa định đeo vòng lên cổ thần sứ thì bị một cử chỉ khoát tay khẽ khàng ngăn lại.
Giờ đã là chạng vạng, hơn nữa lấy lý do thân thể không khoẻ, Tân Hòa Tuyết xin phép được nghỉ trong cung điện, không ra ngoài nữa. Cũng vì thế, y không muốn mang thêm những món trang sức cầu kỳ, rườm rà.
Người hầu đành thôi không điểm thêm trang sức khác cho thần sứ, thay vào đó khoác lên vai thần sứ một chiếc áo choàng mỏng nhẹ như cánh ve, rồi cúi đầu chỉnh lại cho ngay ngắn.
“Có thể dọn cơm rồi.”
Tân Hòa Tuyết ra lệnh.
Y cố nén cơn khó chịu còn sót lại trong người, chậm rãi bước về phía cửa cung điện. Lúc ấy, người hầu đang thu dọn mớ hỗn độn trên tấm thảm.
“Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?”
Tân Hòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908076/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.