Vậy mà lại thả neo sao?
Tại sao y lại dùng chữ “lại”?
Tân Hòa Tuyết đưa tay day huyệt thái dương, cơn đau nhức tê dại như có luồng khí nặng nề gõ vào não bộ suốt một hồi lâu.
Mặt mày y tái nhợt, bước xuống xe, cất giọng hỏi:
“Vì sao lại đột nhiên thả neo?”
Khuê Khắc đang kiểm tra khoang động cơ, vừa dò xem có phải phanh bị rò rỉ dầu hay không, vừa trả lời Tân Hòa Tuyết:
“Quả thực rất lạ… Trước khi xuất phát, tôi còn đặc biệt kiểm tra kỹ càng rồi.”
Hạ Bạc Thiên đứng bên cạnh, thấy sắc mặt Tân Hòa Tuyết trắng bệch, gương mặt người lính gác tóc nâu lộ rõ vẻ lo lắng cho bạn đời dẫn đường của mình, liền hỏi:
“Em ổn chứ? Bị say xe à?”
Tân Hòa Tuyết lắc đầu:
“Không sao, chỉ hơi choáng váng một chút. Còn khoảng nửa giờ nữa là đến Thao Ba Khẩu phải không?”
Khuê Khắc vừa xử lý xong trục trặc liền vỗ tay một cái, vẻ mặt hãnh diện:
“Ừ, đúng vậy! Trên đường đi cậu có nghe hệ thống chỉ đường trong xe phát thông báo không? Tôi còn bảo anh Hạ rằng cậu chắc chắn không ngủ, kỳ thực vẫn luôn để tâm quan sát tình huống!”
Trong giọng nói của Khuê Khắc tràn đầy tín nhiệm, như thể đang ca ngợi sự cảnh giác của người dẫn đường.
Tân Hòa Tuyết khựng lại.
Tối hôm qua y vốn đã không ngủ ngon, nên từ lúc lên xe đến giờ, suốt dọc đường đều thiếp đi.
Vậy thì lẽ ra y hẳn không biết chính xác khi nào tới đích mới đúng. Chẳng lẽ là trong trạng thái nửa mê nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908061/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.