Tài xế cứng họng, chết lặng nhìn chằm chằm.
Ông đã lái xe cho nhà họ Vệ suốt hai mươi năm, phải nói là chuyện lộn xộn gì cũng từng chứng kiến.
Ở đế đô, trong giới quý tộc, nhà nào mà chẳng có nhà nào mà hoàn toàn sạch sẽ?
Ngay cả nhà họ Vệ, tuy đời này thanh danh trong sạch, gia phong nghiêm cẩn, nhưng từ trên xuống dưới, từ chính mạch cho tới chi tộc, cũng khó tránh khỏi những tin đồn màu hồng phấn. Nào là cậu công tử bao nuôi tình nhân, nào là họ hàng cậy quyền thế mà cưỡng ép cướp vợ người khác…
Chỉ là, cho dù có loạn đến đâu, cũng tuyệt đối không ai dám làm ầm tới mức bày ra trước mặt gia chủ, càng không bao giờ dám chạm tới thể diện của trưởng bối.
Ấy thế mà hôm nay, chỉ trong một đêm, ông tận mắt thấy nhị thiếu gia – vị công tử tài hoa trẻ tuổi, niềm tự hào của gia chủ, lại ngang nhiên cướp đoạt góa phụ của huynh đệ thân thiết.
Mà còn nữa, cái cậu lính gác trẻ kia vừa rồi đã hét lên gì?
Người thứ tư… giả mạo?!
Hỏng rồi.
Hỏng bét cả rồi.
Sắc mặt tài xế tái nhợt như tro, trong đầu trống rỗng. Ông biết ăn nói thế nào với gia chủ, với phu nhân, và cả đại thiếu gia đây?
Nhị thiếu gia không chỉ vụng trộm yêu đương bên ngoài, mà còn để cho "tiểu tam" đánh thẳng tới cửa… Tiểu tam đánh tiểu tứ....?!
Người lính gác trẻ phẫn nộ, gương mặt căng cứng, dí sát vào cửa kính xe, bàn tay siết chặt nện lên từng nhịp dồn dập, như trận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908058/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.