Câu “Trượt tay” của Yến Cức được gửi đi ngay sau tin nhắn trước đó chỉ một giây.
Tân Hòa Tuyết liếc nhìn máy truyền tin, góc trên bên phải hiển thị thời gian 22:02.
Khó mà không khiến người khác nghi ngờ, lời giải thích dư thừa ấy hoàn toàn không phải do “trượt tay”, mà là vì hắn bỏ lỡ thời hạn thu hồi tin nhắn của ứng dụng.
Quả nhiên rất hợp với phong cách của con chó ngu ngốc ấy.
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết bình thản, trong lòng thoáng nghĩ ngợi.
Y hơi cúi đầu, gõ lên bàn phím mấy chữ thử dò xét:
【 Tân Hòa Tuyết: Chờ anh trở về, chúng ta lại nói chuyện kỹ càng được không? 】
Nhưng chẳng thấy Yến Cức trả lời.
Không có thông báo tăng giá trị ngược tâm, cũng chẳng có dòng chữ “Đang nhập……” hiện lên.
Suy nghĩ một hồi, Tân Hòa Tuyết bấm gọi thẳng.
Thế nhưng điện thoại chỉ vang lên những hồi chuông dồn dập.
Y khẽ nhíu mày.
Yến Cức chẳng lẽ ngay cả lúc đang trên giường cũng có thể cố chấp không bắt máy sao?
Gió đêm trên ban công thổi đến lạnh buốt, mang theo sương mù núi rừng cùng hương tùng bách thấm vào da thịt, khiến người ta rùng mình.
Điện thoại không gọi được, Tân Hòa Tuyết cụp mắt, im lặng không nói gì.
Ánh trăng kéo dài bóng dáng y ra tận hành lang bên ngoài, cho đến khi một bóng người cao lớn từ hành lang tiến lại, bóng đổ nặng nề phủ lên bờ vai y.
Trên vai, một chiếc áo khoác được đặt xuống, cùng với đôi bàn tay rộng lớn.
Khi Tân Hòa Tuyết ngoảnh lại nhìn, Vệ Trạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908056/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.