Yến Cức là người có tư duy cực kỳ linh hoạt, hơn nữa khả năng hành động của hắn cũng hiếm ai sánh kịp. Trước những người lính gác quen kiểu nói một đằng làm một nẻo, tâm khẩu bất nhất, hắn đã gặp quá nhiều nên càng thêm chán ngán.
Vì thế, chỉ cần Tân Hòa Tuyết đồng ý nắm tay, hắn liền trực tiếp kéo vào lòng để ôm. Khi Tân Hòa Tuyết cho phép được ôm, hắn liền thừa thế nhào tới, hôn hít khắp nơi. Mà nếu đối phương đồng ý cho hôn môi, đối với Yến Cức, điều đó cũng đồng nghĩa hắn có thể thử tiến thêm một bước, chạm tới khoảng cách thân mật sâu hơn.
Bởi hắn nhận ra rằng, một khi hỏi thẳng ý kiến, thanh niên mặt mỏng kia chỉ biết mím môi nói “Không được”. Nhưng nếu hắn hành động trực tiếp, miễn là không đi quá giới hạn, Tân Hòa Tuyết cũng sẽ không thật sự nổi giận.
Cho nên, Yến Cức lúc nào cũng “được một tấc lại muốn tiến một thước”, luôn tranh thủ cơ hội mà lấn tới.
“Đừng cắn…”
Ngón tay Tân Hòa Tuyết luồn vào mái tóc ngắn cứng cáp của lính gác. Tóc của Yến Cức không mềm mại, giống hệt cả dáng vẻ bên ngoài của hắn: trầm lặng, ít lời, khuôn mặt luôn mang theo vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng. Vài ngày trước hắn mới đi cắt tóc, phần mái ngắn càng chọc vào lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết, như một lưỡi dao bén nhỏ, khiến y siết chặt hơn.
Yết hầu mảnh khảnh bị hàm răng nanh khẽ cắn, dù lực đạo không mạnh, cảm giác ấy vẫn như một trận nghiền ép kịch liệt. Ngón tay thon
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908053/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.