Trợ thủ của Quý Ngọc Sơn cũng đang chờ ngoài hành lang.
So với những đồng nghiệp thường phụ trách trọng điểm nghiên cứu và công tác thí nghiệm, nhiệm vụ của hắn đơn giản hơn nhiều, chủ yếu lo các việc lặt vặt: tiếp đón, hồi đáp, thăm hỏi những lính gác và dẫn đường có tên trong danh sách điều trị của viện nghiên cứu. Chính nhờ vậy mà hắn nắm khá rõ tư liệu của hầu hết lính gác, dẫn đường cao cấp từ tiền tuyến.
Thấy nghiên cứu viên lỡ lời, trợ thủ không nhịn được, dùng khuỷu tay huých đồng nghiệp ra hiệu đừng nói tiếp nữa.
Đẩy nghiên cứu viên qua một bên, hắn hạ giọng nhắc nhở:
“Hạ Bạc Thiên trung tướng… đã hy sinh rồi.”
Nghiên cứu viên chấn động, sắc mặt biến đổi:
“Chuyện xảy ra từ khi nào?!”
Trợ thủ nhìn đồng nghiệp, như khó tìm được lời thích hợp:
“… Tầm nửa năm trước, cô không nghe sao?”
Trên gương mặt nghiên cứu viên thoáng hiện vẻ bàng hoàng, đó là sự rỗng không của người vừa mới kết thúc một dự án thí nghiệm đóng kín, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.
Trợ thủ khẽ lắc đầu.
Khó trách… khó trách vừa rồi cô lại nhận nhầm. Lính gác kia thoạt nhìn trẻ tuổi, rõ ràng chưa mang khí chất trưởng thành, ổn trọng.
Nghiên cứu viên xấu hổ cười gượng, còn chưa kịp mở miệng xin lỗi Yến Cức thì cửa phòng bệnh bật mở.
Quý Ngọc Sơn bước ra. Trong tay hắn là một tập hồ sơ màu xám, kẹp chặt các biểu mẫu ghi đầy số liệu. Hắn tùy ý kẹp chúng dưới khuỷu tay, tay còn lại thong thả cài lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908051/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.