Quả thật, Yến Cức đã chạy một mạch tới đây.
Trường quân đội tổng hợp cách khu biệt thự này cũng không xa, con đường nối giữa hai nơi hắn đã quen thuộc đến từng chi tiết. Máy truyền tin vẫn nằm trong túi áo khoác tác chiến của hắn.
Nửa giờ trước, Tân Hòa Tuyết đã gửi tin cho hắn, nói lời xin lỗi rằng bảy ngày qua không trả lời vì “không nhận được” tin nhắn Yến Cức gửi đến.
Yến Cức không nhịn được bật cười lạnh, khóe môi nhếch lên, nụ cười mang theo chút giễu cợt.
Lý do dối trá như vậy mà cũng dám đưa ra? Chẳng lẽ phần mềm kia còn biết “nuốt trọn” tin nhắn sao? Đến đứa trẻ ba tuổi cũng chẳng ai lừa nổi bằng cái cớ ngớ ngẩn ấy.
Tân Hòa Tuyết rốt cuộc coi hắn là thứ gì?
Lúc ấy gương mặt Yến Cức lạnh lùng đến mức khiến người khác phải sợ hãi, ánh mắt sắc bén, mày nhíu chặt. Không chút do dự, hắn lập tức vào cửa hàng ứng dụng, cho thẳng một sao.
Ngay góc phải ứng dụng hiện lên con số thông báo: Tân Hòa Tuyết lại vừa gửi thêm hai tin nhắn.
Chỉ vỏn vẹn một phút hắn không trả lời, vậy mà Tân Hòa Tuyết đã dồn dập gửi tới hai tin.
Cuối cùng thì người kia cũng nhận ra, hắn đâu phải hạng lính gác chỉ cần ngoắc ngón tay một cái là lập tức chạy tới?
Khóe môi Yến Cức cong lên, lộ ra nụ cười chua chát, đầy kìm nén. Hắn cố ý chờ thêm một phút, rồi mới mở khung trò chuyện:
【Tân Hòa Tuyết: Lần trước cậu nấu cháo bí đao sườn heo, có thể nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908046/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.